Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Mùa chim én

Xưa, Vườn Hồng xanh ngát hương hoa và rì rào những khóm tre cao vút. Rìa vườn, xưa là nơi giao hội của đám thanh niên nam nữ. Nơi ghi dấu những cuộc hát giao duyên mùa xuân, và từ đó nhiều đôi nên vợ nên chồng. Trong đó có nhiều hoa dại, cùng với những tiếng chim, những ngọn gió đủ để làm nên vẻ đẹp trữ tình của khu vườn rậm và rộng, niềm tự hào của cả khu vực. Nghe ông nội kể lại, xưa ở đó có nhiều loại chim cò. Những chú chim cùng với tiếng hót, tập quán sinh hoạt, tạo nên sự đa dạng sinh học trong một môi trường rất gần gũi với con người. Và người dân ngày đó vẫn coi đây là một tài sản chung để mỗi mùa có thể thưởng thức dàn đồng ca tiếng hót ngân nga dịu ngọt đầy chất quê bình dị. Và hơn thế, mỗi khi nhìn lên trời, đàn én rập rờn lượn lờ, rồi đáp xuống những khóm tre là đủ biết mùa xuân đã về. Một tín hiệu rất rõ nét. Năm nào nhiều én về, thì năm đó mưa thuận gió hòa, làng xã làm ăn phát đạt, tình làng nghĩa xóm bình yên. Không thì trái lại. Vườn Hồng lại nhiều ao chuôm. Tiếng ếch kêu uôm uôm, tiếng cuốc thỉnh thoảng thảm thiết cũng đóng góp vào việc làm đẹp Vườn Hồng. Ông nội kể rằng, những đứa trẻ mỏ trong làng đều gắn bó với vườn ở một thời khắc nhất thiết. Đứa thì đi cắm tra bắt cá, đứa lấy mo tre, đứa hái hoa dại, đứa chơi trò ú tim. Lại có đứa tự khám phá vườn bằng cách du ngoạn cùng tiếng chim, cùng thiên cư về một miền cổ tích thần kì để bảo lưu trong tâm hồn những vẻ đẹp của một thủa thiếu thời hết mực hồn nhiên và hào phóng. Hẳn nhiên, với ông nội, người được giao cai quản Vườn Hồng sau này cũng có một kho tàng ký ức ở đó. Rồi sau đó, tình yêu của ông với bà cũng được nhúm từ những đêm giao duyên mùa xuân. Rồi ông ra trận. Chiếc khăn tay ngậm ngùi đính hôn và giao hẹn ngày về. Chiếc khăn của lòng thủy chung và niềm hy vọng vẫn ủ ấm trái tim ông cho đến nay, dẫu bà nội đã về thế giới bên kia. Cha tôi vẫn nói rằng, ở thời cha và các bác các chú dù đã tân tiến hơn nhưng chuyện tình cảm không thể nào sánh được với thời ông nội. Sau này, chính nơi đó lại như một bến tiễn, giao hẹn và thề ước để những chàng trai thế hệ cha tôi lại ra trận. Ông nội bị thương bên ngực, vết thương vẫn còn nhức tấy. Sự trở về của ông, của cha tôi, các bác, các chú tôi là niềm hạnh phúc đến vỡ òa trong nước mắt. Họ về cảm ơn Vườn Hồng, cảm ơn những tiếng chim đã chở cả vẻ đẹp của quá khứ về đến hiện tại. Chỉ tiếc mươi năm trước, một số người đã làm động Vườn Hồng bằng cách dùng súng bắn chim, phá bỏ mấy khóm tre tuyệt đẹp. Đàn chim đã bay đi, khi những người có trách nhiệm của làng nhận ra sai trái, trồng lại tre, cây và cầu mong đàn chim quay lại nhưng mọi người vẫn chỉ nhận lại sự thất vọng. Tiếc, thì đã rõ, nhưng nội tôi luôn nhức nhối và thống thiết, bởi ít ai yêu tiếng chim như ông. Mỗi mùa xuân, ông đều ra Vườn Hồng thầm thào, nhìn nhận chim trở về. Và năm nay, xuân tám mươi lăm của ông, một mùa xuân đầy kỳ vọng. Ông già rồi, bước đi chậm chạp những vẫn thẩn tha ngoài Vườn Hồng như người mất hồn. Cữ mồng Mười tháng Giêng, vẫn trong tâm cảnh khấp khởi hy vọng, ông là người đầu tiên của làng được nhìn thấy những cánh én. Chúng cõng theo hơi ấm và chất xuân mộc mạc về gieo lên nóc quê. Bằng chút sức lực của người già, ông đã đi loan báo với mọi người: Đàn chim về rồi, chim én đã về Vườn Hồng. Sự mừng rỡ reo vui vang lên. Có nhẽ, tâm hồn ai cũng được thấm đẫm niềm sướng vui trong một mùa chim mới, mùa hy vọng và tin yêu. Nguyễn Văn Học

Đăng nhận xét